Quay lưng với khối C...đó là sự quay lưng với các giá trị làm người...

By hatrang

"Quay lưng với khối C - đứng về lâu dài và ở tầm bao quát đó là sự quay lưng với các giá trị làm người (tâm hồn nhân cách) là sự coi rẻ hoặc gạch bỏ các giá trị văn hóa tinh thần của dân tộc và nhân loại.

Hãy nhìn vào những tội ác diễn ra trên khắp mặt đời sống hôm nay tìm đến nguyên nhân sâu xa của nó - chính là sự bỏ quên hoặc coi nhẹ này và như vậy- nếu để kéo quá dài mà không có cách xoay chiều để “chấn hưng” khối C thì sẽ là một thương tổn lớn cho cả một hoặc nhiều thế hệ.

Mỗi cá nhân từng gia đình và xã hội phải lường trước hậu quả đó." (Giáo sư Phong Lê.)

Khối C thất thế vì sao?

(Dân trí) - Dư luận đang lo lắng về việc rớt giá thê thảm của khối C. Khối C bị sĩ tử từ chối xã hội quay lưng… đằng sau đó có những hệ lụy gì? Giáo sư Phong Lê - nguyên Viện trưởng Viện Văn học có bài viết phân tích nguyên nhân của hiện tượng này.

 Là người có thâm niên hơn 30 năm làm thầy trên nhiều bục giảng với giáo sư Phong Lê - nguyên Viện trưởng Viện Văn học chuyện học văn- dạy văn và sự quay lưng với khối C cũng đang là mối bận tâm lớn ở ông.

 
Khối C thất thế suy thoái các giá trị nhân văn

 Theo như công bố của các báo số lượng thí sinh ở Hà Nội đăng kí thi khối C là 4 44% ở TPHCM có 1 4% cả nước con số cũng không được 5%. Con số này cho thấy tình cảnh "thê lương" của khối C khiến cho nhiều người nhất là những người làm trong các ngành Khoa học nhân văn sẽ phải nghĩ rất nhiều. Việc đi tìm nguyên cớ không khó ai cũng có thể thấy được nguyên cớ nhưng quan trọng là giải pháp. Đây không phải là sự đột biến mà nó thể hiện xu hướng đã thấy từ nhiều năm trở lại đây năm sau lại thấp hơn năm trước điều đó nghiêm trọng và đáng lo hơn rất nhiều.

Đăng kí khối C quá ít càng ngày càng ít mà ra trường vẫn không có việc làm - đó là điều trớ trêu muốn có một chỗ làm (có thể là trái nghề) phải chạy nhiều chục hàng trăm triệu đồng!...

Sự thất thế của khối C theo tôi cục diện này chưa phải là đã đến đáy nhưng cái đáy đó ai cũng đã nhìn thấy. Đừng chờ đến đáy mới giải quyết vấn đề. Bởi điều này về sâu xa báo hiệu sự suy giảm rất khủng khiếp về giá trị nhân văn. Để đào tạo nên một con người cần cung cấp tri thức khoa học và tri thức về xã hội đây là hai yếu tố căn cốt. Hiện nay có xu hướng lao vào tri thức thực dụng với sự lên ngôi của các ngành học như Kinh tế Tài chính Ngân hàng Ngoại ngữ... Những nghề nghiệp nhanh chóng sinh lãi. Điều này nhất thời tạo ra sự sung mãn của xã hội nhưng con người ngày càng trở nên cằn cỗi. Chạy đua làm tiền rồi chạy đua tiêu tiền nhằm thoả mãn những nhu cầu vật chất: xây nhà to mua xe đẹp... còn nhu cầu tinh thần thì ngày càng co hẹp teo tóp…Một tập thơ in ra chỉ khoảng 300-500 bản. Tác giả bỏ tiền in rồi lại ôm về nhà đem đi tặng. Tiểu thuyết cũng chỉ khoảng 1.000 bản. Sách nghiên cứu cũng chỉ có thế. Một con số để thử suy nghĩ cuốn sách đầu tiên của tôi in năm 1972 với số lượng 1 vạn 200 nghìn bản khi đó dân số miền Bắc là 20 triệu người. Bây giờ dân số là ngót 90 triệu nhưng sách chỉ 1.000 bản một tựa mà cũng rất khó bán. Một cuốn sách ra đời hầu hết là rơi vào im lặng may ra có một bài điểm sách còn một ca sĩ cỡ diva hát sai ca từ thì nóng ran khắp các trang báo. Tất nhiên chẳng nên trách một cá nhân nào nhưng những nghịch lí hoặc trái khoáy như vậy nó báo hiệu trạng thái bất thường hoặc bệnh hoạn của xã hội.

Ở Hàn Quốc lương giáo sư từ 5.000 đô la trở lên lương giáo sư ở Việt Nam chỉ khoảng 300 đô la. Sự so sánh không phải là 300 đô với 5.000 đô mà là ở thu nhập đó so với bình quân thu nhập quốc dân. Lương giáo sư ở Việt Nam như thế thì làm sao thu hút được người tài theo học. Cha mẹ các em cũng như các em sẽ hướng đến các ngành học ra trường dễ xin việc việc có lương cao. Thị hiếu của xã hội coi nhẹ tri thức khoa học xã hội điều này rất nguy hiểm nó lí giải phần nào sự cằn cỗi về đời sống của con người ngày hôm nay.

Phải có nền tảng tinh thần và đạo lí để tạo nên nền móng cho sự giàu có phải có nền tảng cho sự phát triển kinh tế. Chúng ta muốn có những Bill Gate nhưng phải vô cùng giàu có về nhân văn chứ không phải chỉ của cải vật chất. Bill Gate cũng như nhiều tỉ phú khác dành phần lớn tài sản của mình làm từ thiện chứ không phải dành cho con để con phải đi chính đôi chân của mình. Đó là cách nghĩ rất văn minh cách nghĩ rất có tri thức cả về khoa học lẫn nhân học của người giàu thế giới.

Khối C thất thế vì sao?

Khối C tụt giảm theo tôi có hai lí do. Lí do trước hết là thuộc xã hội khối C ra trường khó kiếm việc kiếm được việc thì cũng lay lắt. Tôi nghe có chuyện cô giáo dạy văn có bằng thạc sĩ muốn xin được việc giáo viên dạy cấp 3 phải mất cả trăm triệu đồng. Lấy đâu ra từng ấy tiền để xin việc xin được việc thì bao giờ mới kiếm đủ từng đó tiền để bù lại.

Nhưng còn có một nguyên nhân nữa thuộc về ngành giáo dục. Từ lâu lắm rồi qua các kết quả thi cử mới thấy việc học khối C thật thảm hại. Bởi chỉ cần thuộc bài và làm theo văn mẫu. Có cần gì đến thông minh sáng tạo hoặc sự giàu có về cảm xúc tâm hồn.

Sách giáo khoa thì vẫn chỉ là những bổn cũ soạn lại lặp đi lặp lại năm này qua năm khác trong khi thực tiễn đời sống và sáng tạo văn chương luôn luôn thay đổi khiến cho những ai yêu văn thích văn có hứng thú học văn đều phát ớn

Việc đào tạo giáo viên dạy văn lại quá dễ dãi. Ở Pháp trường Sư phạm là ngôi trường vinh quang nhất ai được học ở đó đều rất vinh dự và tự hào tấm bằng sư phạm là một bảo đảm về chất lượng. Còn ở ta một thời truyền tụng rằng “Chuột chạy cùng sào mới vào sư phạm”. Điều này để lại di chứng mà hiện nay chúng ta đã đang và sẽ phải chịu hậu quả.

Trong nhà trường còn nhiều hiện tượng đáng buồn khác để dẫn đến sự suy thoái của khối C. Học sinh giỏi toán mới học được làm giáo viên toán giỏi vật lí mới học thành thầy dạy vật lí… còn các môn khoa học xã hội không phải lúc nào cũng thu hút được người học giỏi bộ môn đó theo học để thành thầy. Tôi là sinh viên khoá đầu tiên của khoa Văn Đại học Tổng hợp trước đây (nay là Trường ĐH Khoa học xã hội và Nhân văn). Ngay từ hồi đó tôi đã nhận thấy vào học văn có hai loại: một là rất giỏi và yêu thích môn văn chỉ thích học văn chứ không thích học gì khác. Một loại là khó theo được các môn khác thì học văn.

Đến bây giờ vẫn vậy. Không học được toán- lí- hoá không học được khối B khối D không có năng khiếu để thi khối V… thì mới tính đến việc cố gắng học thuộc lòng để theo khối C. Nguy hại hơn ngay cả các em giỏi văn giờ cũng không muốn theo học khối C nữa vì sợ bị đánh đồng với đa số còn lại nếu theo học khối C thì cũng chỉ hướng tới các ngành thời thượng như báo chí quan hệ công chúng… chứ không mặn mà với khoa học nhân văn.

Đầu vào như vậy nên đầu ra giáo viên dạy Văn rất thấp. Cả về tri thức lẫn khả năng sư phạm. Tôi vẫn còn nhớ như in thầy cô giáo dạy Văn của mình những người giống như thầy phù thuỷ có thể mê hoặc quyến rũ học trò bằng tình yêu đối với văn học nhiệt tình với bài giảng và học trò. Những thầy cô như vậy ngày càng vắng bóng trên bục giảng.

Thêm vào đó chương trình giáo khoa lại quá nặng. Từ cấp I lớp 1 các em đã phải mang vác một chiếc ba lô nặng trịch khoảng dăm cân. Chỉ nghĩ đến đã sợ làm gì còn niềm vui với học tập với sách vở. Chương trình dạy - học văn của chúng ta quá đơn điệu nhàm chán. Hàng chục năm nay vẫn những đoạn trích đó những bài văn mẫu đó trong khi thời đại đã thay đổi văn chương cũng khác tác phẩm cũng nhiều...

5 10 15 năm nuôi dưỡng học sinh trong bầu không khí cực nhọc khổ sở của văn chương như vậy thì học sinh muốn yêu môn Văn cũng khó.

“Cát sê của một ca sĩ teen hiện nay cũng đã vào khoảng 15-20 triệu đồng/sô (hát 2-3 ca khúc) ca sĩ trẻ hay ca sĩ hạng B’ đã 25-30 triệu đồng/sô ca sĩ hạng B là 30-40 triệu đồng/sô và ca sĩ hạng A thì từ 45-60 triệu đồng/sô (ngay cả thí sinh vừa thắng giải nhất VN Idol cũng đã đề nghị 2.000 USD/sô). Riêng các diva ngôi sao ca nhạc thì dao động từ 5.000-10.000 USD/sô… Chương trình Dạ Tiệc Trắng của ca sĩ Đàm Vĩnh Hưng với giá vé lên đến 4 triệu đồng…” (Tuổi trẻ 5/5/2011).

Bỏ ra 4 triệu đồng để có một vé vào nhà hát - cho những ai có nhiều tiền đó là điều hiểu được. Nhưng hẳn là không bình thường khi món tiền đó cao hơn lương hưu của một giáo sư. Mà tôi tin là trong số những người hào phóng vào nhà hát có người lại rất ngại hoặc không bao giờ nghĩ đến việc bỏ ra dăm bảy chục nghìn để mua một quyển sách dù nó là kết quả lao động nhiều năm của tác giả là nhà văn hay nhà khoa học có tiếng. Nhuận bút đương trả cho các tác phẩm trên chắc cũng chỉ nhỉnh hơn giá vé xem một đêm diễn.

Giải pháp nào cho hiện trạng sĩ tử từ chối khối C?

Muốn chấn hưng được thì không chỉ báo động suông mà phải có chính sách cần từ 5 đến 10 năm may ra mới có sự thay đổi. Còn về lâu dài phải dựa vào cả một nền tảng giáo dục gồm gia đình nhà trường và xã hội. Mỗi đứa trẻ phải được sự giáo dục từ chính bố mẹ coi tri thức khoa học nhân văn như của cải tinh thần không cứ muốn theo đuổi các ngành xã hội nhân văn mới học văn. Điều này thì phải mấy thế hệ mới có thể cải thiện được.

Con người không được nuôi dưỡng về tâm hồn thì cái ác sẽ nảy sinh. Không có tri thức tâm hồn chỉ có thể tạo nên một thứ giàu xổi một thứ giàu bất chấp tất cả buôn gian bán lận không từ một thủ đoạn nào để kiếm lợi cho mình. Từ gia đình đến nhà trường rộng ra là xã hội đều đang bị nhiễm độc bởi sự ngự trị của xu hướng làm tiền kiếm tiền.

Khi một tội ác diễn ra về sâu xa căn nguyên là giáo dục và đời sống tinh thần. Giáo dục từ gốc là gia đình rồi nhà trường và xã hội. Đời sống tinh thần là các giá trị nhân văn do con người tạo ra và cho con người hưởng thụ. Trong gia đình giáo dục đã mất gốc các nền nếp xưa không còn giữ lại được đầy rẫy những chuyện thường luân bại lý như con giết cha vợ giết chồng anh giết em… Nhà trường thì bỏ lửng thầy cô lên lớp trống hết giờ là thôi. Xã hội thì không có các biện pháp chính sách kiềm chế sự phát triển nóng của cái thời thượng đặt các giá trị về đúng chỗ. Đời sống văn hoá tinh thần bị nhiễm độc các giá trị bị đảo lộn. Cái thời thượng lên ngôi cái nền tảng bị bỏ qua bỏ quên.

Tri thức khoa học và tri thức tâm hồn đó là đôi cánh nâng đỡ con người. Nhưng mải mê chạy theo thời thượng chúng ta đã bỏ quên đã coi nhẹ. “Cầm vàng mà lội qua sông” cái mất đi không thể khôi phục trong một sớm một chiều. Đó là tình cảnh bi kịch của đời sống hôm nay.

Quay lưng với khối C - đứng về lâu dài và ở tầm bao quát đó là sự quay lưng với các giá trị làm người (tâm hồn nhân cách) là sự coi rẻ hoặc gạch bỏ các giá trị văn hóa tinh thần của dân tộc và nhân loại.

Hãy nhìn vào những tội ác diễn ra trên khắp mặt đời sống hôm nay tìm đến nguyên nhân sâu xa của nó - chính là sự bỏ quên hoặc coi nhẹ này và như vậy- nếu để kéo quá dài mà không có cách xoay chiều để “chấn hưng” khối C thì sẽ là một thương tổn lớn cho cả một hoặc nhiều thế hệ.

Mỗi cá nhân từng gia đình và xã hội phải lường trước hậu quả đó.

Giáng Ngọc (ghi)

http://dantri.com.vn/c25/s25-481058/khoi-c-that-the-vi-sao.htm

More...

XA XƯA...

By hatrang

Một phụ nữ đã kể lại câu chuyên sau về cha mẹ mình.Cô nói rằng cha mẹ cô ít khi nào đi chơi chung với nhau.Một ngày thứ 7 nọ khi mẹ cô đang lúi húi rửa chén sau bữa ăn tối cha cô bước đến sau lưng bà..

“ Cưng có muốn đi ra ngoài chơi không?” Cha cô hỏi

Không cần quay lại mẹ cô trả lời ngay”  Ồ có chứ!”

Họ đã có một buổi tối tuyệt vời  và mãi khi sắp ra về cha cô mới thú nhận.Thật ra câu hỏi của ông là hướng vào chú chó cưng của gia đình đang nằm trong bếp gần chỗ mẹ đứng..

Đến khi nào thì ngọn lửa lãng mạn sẽ lụi tàn và chết trong tình yêu?

 

 

 1.Hồi học đại học tớ ở trọ trong khu tập thể giáo viên của trường gần một thầy giáo trong khoa.Có lần làm bài thi tiếng Anh không tốt trông cái mặt buồn thiu của tớ thầy đưa tớ đi dạo rồi ăn sữa chua cho đến khi tớ lại có thể toe toét cái miệng..Có hôm thầy rủ cả nhà tớ sang tớ đòi ăn mận thầy sang tận nhà đón với một túi mận và một bó hoa tươi..Thỉnh thoảng tớ nhận được những tin nhắn thật ấm áp “ Ngủ ngon Chíp nhé” “ Tôi nhớ em lắm em mau về nhé “ hay những dòng chữ hài hước khiến tớ bật cười” Chíp xinh đẹp nhất đời cả Phương cũng thế !” ..Có lần đi qua nhà thầy thấy thầy đang ngồi làm việc tớ và bé Phương nhắn tin nói thầy ra cửa ngay nhé  sau khi đã chạy nhanh về nhà và cài trên cửa chính một bông hoa hồng.^^ Tớ bíêt thầy rất vui bản thân  tớ cũng cảm thấy như vay.Và tớ biết sự lãng mạn không bao giờ bị giới hạn bới tuổi tác .Thầy giáo  tớ đã 70 tuổi..

    2. Hồi đại học nhà  tớ có 4 chị em gái.

Nhà tớ có một chiếc bàng đen nhỏ treo gay cuối chân giường chiếc bảng bố mua để tớ tập giảng..Và tớ đã sử dụng nó với mục đích khác ...rất rất nhiều so với dự định  ban đầu của bố. Mỗi ngày nếu bất cứ ai trong nhà có điều gì tâm đắc hay băn khoăn đều có thể ghi lên đó. Để mọi người trong nhà cùng chia sẻ. Và chiếc bảng nhanh chóng trở thành nơi lưu lại những dấu ấn trong cảm xúc của 4 chị em tớ. Có những câu thơ những suy nghĩ ngày nào trên tấm bảng  vẫn lưu lại trong trí nhớ cả trong một góc tâm hồn .. “ Tiếng chim hót trong bụi mận gai” “ Đừng ngại chia sẻ” “ Một phút yếu lòng thành bao nỗi âu lo..” ..Thật sự là chúng tớ nhận ra mình đã nuôi dưỡng  cảm xúc trong tâm hồn chính từ những điều giản đơn ấy..

 

     Thời sinh viên quả thực rất nhiều thiếu thốn..Tớ vẫn nhớ những bữa ăn chỉ có rau và đậu những bữa ăn cuối tháng vẻn vẹn trong mấy nghìn đồng.Nhưng ngôi nhà của tớ vẫn thường xuyên có hoa tươi..Có khi cà trăm bông hoa hồng đủ các màu sắc...Cắm một bình hoa mới lại cài những bông hoa chưa tàn hẳn trên cây cột điện trước cửa nhà. Khi nghe tin bác chủ nhà lấy lại phòng cho hàng xóm thuê mấy chị em còn trêu nhau tìm đâu ra nhà nào ở sạch sẽ lại lãng mạn như nhà mình đến cả cột điện cũng có hoa ^^ Tớ nhớ những buổi trưa đi học về chỉ còn duy nhất tờ 10 000 chỉ đủ bữa trưa ngang qua gánh hàng hoa quen thuộc nén lòng đi thật nhanh mà cuối cùng vẫn phải quay lại hi sinh bữa trưa để đổi về những bông hoa xinh xắn ..

 

    Ngày ấy chị em chúng tớ rất thích tặng nhau những món quà nho nhỏ...Rất thích viết cho nhau những lời ngọt ngào ấm áp ..Một lời nhắn nấu cơm cũng không hề bình thường sau nội dung thông tin bao giờ cũng là những lời yêu thương..Chúng tớ thường dành cho nhau  nụ cười vào mỗi buổi sáng những cái hôn và lời chúc ngủ ngon mỗi tối..Có lần tớ buồn lắm thì nhận được tin nhắn của bé P – lúc ấy đang ngồi ngay trong nhà cùng tớ.Tin nhắn chỉ dẫn đi đến cầu thang và ở đó tớ đã thấy một tấm bưu thiếp “Mẹ à mẹ cười tươi lên nhé..Chàng hoàng từ giờ đang mải chơi ở một nơi nào đó thôi chắc chắn chàng sẽ tìm thấy công chúa của mình ( Công chúa là mẹ đó ) ^^” ..Nhớ ngày đi làm đầu tiên của chị tớ bé P và mèo mua một quả bóng bay hình chuột mickey rồi treo vào đó một mẩu giấy ghi lời chúc thả ngay ở cửa ra vào...Nhó những buổi cả phòng tắt điện chỉ còn ánh nến và hoa hồng mấy chị em ngồi ngân nga theo tiếng ghita của bạn Hưng.....

 

 

 

3. Tự nhiên hôm nay tớ nghĩ đến điều mà cậu bạn học cùng trường cấp 3 đã từng nói với tớ cách đây 6 năm rồi “ Chíp là người con gái lãng mạn nhất mà tớ từng gặp..” Và nhận ra mình đã đổi thay khá nhiều ..Có lẽ tớ thực sự chưa đủ bận rộn để đổ lỗi cho công việc hay nhừng lo toan ..

    Mà đôi lúc tớ hoang mang muốn tìm lại mình...

 

TẢN MẠN NGÀY RA TRƯỜNG

             Bình Nguyên Trang

Cánh cổng trường đã khép lại phía sau

Em khăn áo giữa phố phường trăm lối

Và bây giờ không chỉ bữa ăn mà câu thơ cũng vội

Bàn chân mình xa lạ giữa ban mai.

 

Buồn vui ngắn đi chỉ nỗi nhớ là dài

Ôi cơm áo phải đâu là chuyện tếu

Có những đêm bật lòng nghe tiếng Sếu

Vọng về từ chuyện cổ Anđecxen

 

Tuổi thơ chỉ còn như ngọn gió dịu êm

Đôi lúc bâng khuâng thổi về chút nhớ

Đối diện mọi ngả đường em thành người mắc nợ

...bao nhiêu là thân yêu

 

Bận bịu lo toan quên sớm quên chiều

Bỗng một hôm thấy mình cũ như quá khứ

Bỏ cả ước mơ xênh xang áo mũ

Em ngược dòng về lại chút xa xưa

 

Có khác gì nhau nước mắt và mưa?

Hỡi tháng năm khép lại rồi cánh cửa

Lòng ta như ngôi nhà còn nguyên mùi vôi vữa

Từ những dại khờ xây cất lên.

 -------------------------------------------------

Hôm nay sinh nhật tớ trên bàn giáo viên có thêm những bông hoa cải..Và món quà học trò tặng là một cái nến màu xanh hình trái tim có chữ mà các em lớp tớ chủ nhiệm tự làm..Cũng hôm nay tớ thấy quyển sổ thơ của cô học trò của tớ cẩn thận chép..Vậy là muốn viết vô cùng..

 

(Hôm nay đọc được bài này trên fb của Chip. Giật mình tự soi lại thấy tâm hồn mình xơ cỗi quá rồi. Đúng là từ hồi Chip về cảm thấy có 1 cơn gió lạ đặc biệt ghé đến thổi qua bừng lên rồi tiếp tục ghé nơi này nơi kia chia sẻ... Thích mấy dòng ghi chú công việc sự kiện được Chip "cảm xúc hoá" rõ là đáng yêu. Thích mấy cái đính lời nhắn và ghi chú đầy màu sắc với đủ loại hình dáng ngộ nghĩnh đáng yêu có cái đang hiện diện ngay trên bàn học con gái mình nữa. Rồi thì chút chịt chụt chịt rồi thì ấp ấp ôm ôm...

Đáng yêu ghê đi được ấy. Tâm hồn Chip chắc có đến 70 tuổi như Thầy giáo kia hẳn vẫn mãi như bh Chip nhỉ ! )

More...

THƠ HOẠ

By hatrang

Nhớ hồi đọc tạp chí VH&TT số 25 có bài Lời thề của Ng Quốc Hùng (k biết nhớ có chính xác k!) tự nhiên ứng đối ngay bằng bút chì lên trang báo. Đến bh vẫn thấy ... mình đúng (Hi2) . Chép lại chơi !

 

LỜI THỀ

(NQH)

Nếu Anh là Trái Đất

Em là vật thể rơi

Dẫu xa tít trên trời

Em vẫn về với đất !

 

Nếu Em là Trái Đất

Anh là vật thể rơi

Dẫu xa tít trên trời

Anh vẫn về với đất !

 

LỜI THỀ THỐT

(hatrang)

Nửa tin Anh sẽ rơi

Về với Em - với Đất

Nửa sợ anh vuột mất

Vào không gian vô cùng !

 

Lực hút em có hạn

Vũ trụ thì mênh mông

Lời thề là thề thốt

Vững bền - trong - Hư không !

More...

MÌNH YÊU...

By hatrang

Bất chợt thấy sao mà yêu đời yêu người thế muốn cảm ơn tất cả những người những gì đem lại cho mình cảm xúc: Yêu !

1. Mình yêu đứa học trò tự nhiên vào tầm 5h chiều lại nhớ đến mình và từ Thủ đô phồn hoa quyến rũ gửi về cho mình 1 tin nhắn: “Gửi 1 cái ôm tăng lực đầy sức mạnh đến cô giáo của em. He2”. Là vì tối hôm trước chat chit với nhau mình vừa nói đc mấy câu đã bảo cô phải đi làm nó rên lên là buồn hẫng chưa kịp nói gì. Mình đành phải kể cho nó nghe cô vừa mới đã đang và sẽ phải giải quyết hàng đống việc (.....). Trong đó có những thứ k thể yêu đc mình sinh ra có phải để làm mấy cái thứ việc đó đâu… Nó nghe mình kêu xong choáng luôn. Chắc vẫn nghĩ mình đang be bét khủng hoảng lắm nên động viên đấy mà. Mình hỏi đùa : "Rảnh rỗi hay sao mà tự nhiên lại nhớ đến cô thế" thì nó reply rằng: “Kể cả bận thì em cũng có thể nhớ cô mà. Bỏi vì dấu ấn của cô đang in vào trong cuộc sống của em. Cái này là rất thật ạ và em đang tận hưởng nó”. Thì ra thế ! Hy vọng nó đang nghĩ đến mình khi đang tận hưởng hạnh phúc. Hy vọng là mình có thể giúp chúng nó cảm thấy cuộc sống đáng yêu con người đáng yêu và luôn hạnh phúc !

Mình yêu những đứa học trò tâm lí và sâu sắc luôn biết đồng cảm và chia sẻ với niềm u uẩn trăn trở của người khác trò chuyện với chúng nó dễ chịu như với bạn bè thân thiết tri kỷ tri âm vậy. Nhiều khi chính mình lại tìm đến chúng nó để trút hoặc để tìm lại niềm vui tình yêu cuộc đời sự thư thả và yên bình trong trẻo và vô tư của tâm hồn.

Không chỉ một mình may mắn có nhiều học trò như thế !

2. Mình yêu cái nắng tháng 3 bất chợt bừng lên sau những ngày xuân ẩm ướt sau những mờ mờ ảo ảo xam xám của mưa phùn của sương của khói sau cái bàng bạc của những ngày xuân lạnh như vẫn còn vương vất đông tàn. Sáng nay đang ngồi trong phòng làm việc thấy ánh nắng sáng nhẹ khung cửa sổ thế là thấy yêu… Yêu nữa là nó làm cho mình chợt yêu cả cái lạnh của đông phai bất chợt nuối tiếc cái se lạnh ngọt ngào nếu một mai nó lùi vào ngày tháng cũ nhường cho mùa hè nồng nã đến mau. Chả mấy nữa đâu. Đang những ngày giao mùa mà. Rồi chỉ còn một vài đợt rét nhẹ chợt đến và thoảng qua. Rồi may ra chỉ có nàng Bân đem một đợt rét ngọt ngào về để ng ta tiếc nuối vội khoác lên mình lần cuối những chiếc áo chiếc khăn ấm áp trước khi đóng gói cất đi dành mùa sau năm sau mới lại lôi ra mà đo ướm…

3....

4...

5...

..............

Đã nghĩ ra nhiều thứ mình yêu lắm... Để rỉ rả nhâm nhi dần dần cho cảm xúc yêu vương quyện dài lâu hơn !

More...

Thiếu lửa ...

By hatrang

Thấm thía rằng: Không gì có thể hoàn tất nếu thiếu niềm say mê !

Chưa bao giờ thấy khổ thế này khi không thể yêu nổi những việc mình đang phải làm bắt buộc phải làm là trách nhiệm nên phải làm không thích mà vẫn cứ phải làm không quen không biết cũng vẫn phải làm...Vẫn biết rằng nếu mình cố gắng thì mình có thể làm được mọi việc. Khả năng của con người là vô tận kia mà. Mình đã cố gắng và làm được nhiều việc. Qúa cố gắng nữa là khác làm được những việc trước kia không bao giờ nghĩ là mình làm được ... Nhưng cố để làm gì khi mình không ham không yêu nổi ? Cứ làm thật tệ vào sẽ chẳng ai dám / muốn cho mình làm nữa đâu. Có lẽ là phải thế cứ thờ ơ như đúng tiếng nói của lòng mình...


Chưa bao giờ thèm được làm những việc mình thích thế này dù những việc ấy rất giản dị thôi với nhiều ng nhiều ngành khác chỉ thấy là nhàm tẻ là bình lặng là đơn điệu...

Thèm được hàng ngày nói với những trí tuệ những trái tim đang lớn về văn chương về cuộc đời về lẽ sống làm người... Thèm được tối về miệt mài bên trang giáo án bình yên thư thả trong sách truyện thư thả vui vầy cùng các con... Thèm được chịu trách nhiệm chỉ về việc dạy của mình với học trò thôi chứ k phải chịu trách nhiệm về bao nhiêu ng bao nhiêu cviệc khác...

Sống giữa thời thế này cuộc đời này sao quá nhiều ràng buộc như vậy ?

Thèm được làm một người tự do !



More...

KHI HỌC TRÒ VÔ CẢM !

By hatrang

"Năm chục chàng trai cô gái trẻ khỏe một trăm con mắt tinh tường. Suốt cả năm mươi phút học lạnh lùng nhìn một người đứng trên một cái chân đau suốt năm mươi phút để mà giảng bài cho mình....Không mảy may xúc động không xót xa cảm thông không động chân động tay trơ mắt như không hề thấy gì..."

Hôm ấy là một ngày bình thường trong vô vàn các ngày học liên tiếp nối nhau trong tuổi học trò của tôi.

Ông giáo Vật lý đủng đỉnh vào lớp sau hồi trống báo lạnh lùng miễn cưỡng vọng lại từ tít phía cổng trường lên. Uể oải thả chiếc cặp lên bàn một tay đút túi ông lấy phấn viết lên bảng đen các câu hỏi mà chúng tôi sẽ phải trả lời.

Mở sách thoải mái bàn nhau thoải mái miễn là lên bảng trả lời trôi chảy là xong. Đứa nào mà còn thắc mắc hay tán rộng ra xa hơn cả câu hỏi thì được thêm điểm.

Ông càng đủng đỉnh bao nhiêu thì bọn tôi lại càng phấn kích bấy nhiêu. Tranh cãi tùm lum túm năm tụm ba mà bàn mà cãi mà hỏi lẫn nhau. Kể cả thằng lười lẫn thằng chăm đứa dốt lẫn đứa giỏi vung chân múa tay mà bàn vui hơn cả giờ ra chơi. Mặc kệ bà giáo khó tính lớp bên thi thoảng lại ló đầu vào hỏi xem làm gì mà ồn ĩ thế.

Mười phút chuẩn bị đã hết. Câu đầu dành cho ba đứa xung phong câu sau sẽ là ba đứa thầy gọi. Cứ theo luật  ấy mà làm. Hôm ấy câu đầu là gì  tôi không còn nhớ chỉ nhớ thằng bạn quá dốt ngồi ngay cạnh tôi chồm cả lên bàn để mà xung phong.

Ông thầy lẳng lặng di xuống cuối lớp đưa mắt ra hiệu cho tôi lùi vào rồi ông ngồi ghé ngay vào đầu ghế. Đến câu hỏi sau ông lại lững thững đi lên kê đùi ngồi vào mép bàn trên cùng một tay tỳ ngay lên đầu cái con lớp trưởng. Con bé khoái chí rụt cái cổ vào như thể đang đội trên đầu cái gì quý lắm.

Cho điểm xong xuôi lấy ra một tờ giấy rộng ông trải ngay xuống bục gỗ ngồi bệt lên đấy và băt đầu đi vào bài giảng. Kể cũng hơi lạ nhưng mà ông này khác người dạy chẳng giống ai cho nên cũng chẳng có gì phải nghĩ. Ngồi chán ông lại đứng lên viết vào bảng đen. Thao thao một lúc lại ngồi bệt đít xuống bục.

Cả lớp há hốc mồm ra mà nghe mà chép mà làm bài tập mà tranh cãi mà đua nhau giơ tay phát biểu. Ồn như chợ vỡ. Vui quá là vui.

Đúng lúc cả lớp đang khoái thì ông đập bàn đôm đốp làm lũ học trò giật hết cả mình.

- Tôi hỏi các cô các cậu tiết trước ai dạy lớp này?

- Thưa thầy tiết trước là môn Sử ạ - Con bé lớp trưởng ngơ ngác đứng lên trả lời tỉnh khô chẳng biết chuyện gì xảy ra.

Mặt ông tái đi giọng như nghẹn lại:

- Các cô các cậu có mắt hay mù. Trả lời tôi đi...

- Thưa thầy ... cái ghế trên bục bị mất ngay từ đầu giờ...mà bạn trực nhật hôm nay nghỉ ạ
 
- Cái con lớp trưởng tinh khôn tìm ngay ra được chứng cứ ngoại phạm. Thế là hết nhẽ.

Lặng đi một lúc ông miễn cưỡng nói ra từng câu thật rõ:

- Năm chục chàng trai cô gái trẻ khỏe một trăm con mắt tinh tường. Suốt cả năm mươi phút học lạnh lùng nhìn một người đứng trên một cái chân đau suốt năm mươi phút để mà giảng bài cho mình....Không mảy may xúc động không xót xa cảm thông không động chân động tay trơ mắt như không hề thấy gì...Thôi các cô các cậu ...tôi hơi bị mệt ta nghỉ tại đây.

Nói xong ông cầm lấy cặp bước vội ra ngoài hành lang. Khi ấy bọn tôi mới nhớ ra rằng cả mấy tiết học trên bục không có ghế ngồi.

Ông thầy giáo đã ý tứ ra hiệu bằng cách ngồi bệt xuống bục mà cả lớp tôi vẫn chẳng ai thèm nhận ra. Đến khi biết rằng trong giờ học trước thầy giáo dạy Sử là một thương binh cụt chân đến háng đã phải đứng tỳ trên chiếc chân gỗ suốt cả một giờ ông đã uất ức bỏ lớp mà đi.

Vài tháng sau trên báo Văn Nghệ có một truyện ngắn rất hay nói về chuyện này để cảnh báo về căn bệnh vô cảm của giới trẻ học đường.

Và cuối năm  đó một phim truyện nhựa được quay theo cốt truyện này. Trong phim có một nhân vật nữ chính vốn là học sinh vừa mới tốt nghiệp phổ thông khá  là ăn ảnh. Phim chưa quay xong bạn ấy  đã thi và được đăng quang hoa hậu đầu tiên của nước Việt Nam. Đó chính là chị Bùi Bích Phương năm nay đã gần 40 tuổi rồi. Chắc hẳn chị vẫn còn nhớ bộ phim đầu đời của mình.

Trên đây là một trong những câu chuyện cách đây đã 21 năm mà bọn bạn cùng lớp phổ thông cấp 3 chúng tôi ôn lại vào hôm tụ tập để bàn về cuộc gặp mặt vào ngày 20 tháng 11 sắp tới. Bài học của ông thầy giáo hôm ấy chúng tôi vẫn còn nhớ mãi. Mỗi khi nghĩ đến hình ảnh ông thầy dạy Sử nghẹo sườn tỳ hông lên chiếc chân gỗ trán vã mồ hôi lại hiện lên rõ mồn một.

Thế nhưng những lời tiên đoán và cảnh báo xót xa về cái căn bệnh vô cảm của ông thầy ấy vẫn không thể nào giúp tôi ngăn cản căn bệnh xã hội trầm kha này được. Hôm qua vợ tôi vốn đau dạ dày đã nôn ra máu. Tôi mải tụ vạ bia bọt với mấy đứa bạn cũ vứt máy ở nhà. Còn thằng con tôi thấy mẹ như thế vẫn cứ bỏ nhà đi chơi. Đến khi tôi về mắng nó thì nó trả lời tỉnh khô: ba bốn lần trươc mẹ cũng vẫn nôn ra máu có làm sao đâu chưa gì mà đã ầm ĩ cả lên già rồi lẩm cẩm!

Trời ạ nếu mà ông thầy giáo cũ của tôi biết được chuyện này không biết ông có viết ra được một chuyện phim nào nữa hay không?   

(Theo Bee.net.vn)

More...

THƯƠNG LẮM TRÚC LÂM ƠI !

By hatrang

Nguồn: Báo QNinh điện tử


Công đoàn cơ quan tôi tổ chức cho đoàn viên viếng thăm Yên Tử. Cả đoàn có 42 người khi trở về mỗi người một xách nặng măng trúc Yên Tử ước phải một tạ măng non.

Hà Anh

Chuyện măng trúc Yên Tử làm quà rôm rả suốt chặng đường. Người thì bảo luộc măng trúc không cần bóc vỏ; luộc xong chấm với muối vừng ăn vừa giòn vừa ngọt. Người thì nói bóc vỏ luộc qua chẻ rồi xào nấu với thịt cá tôm cua thứ gì cũng ngon đáo để...

Măng vốn là món ăn quen thuộc với người Việt Nam; từ già đến trẻ đều không lạ gì măng. Ngày xưa anh lính thú xa quê nhớ nhà nhất cũng là khi: Miệng ăn măng trúc măng mai/ Những giang cùng nứa lấy ai bạn cùng... Có nhiều loại măng ăn rất ngon thậm chí đã thành "đặc sản"; riêng măng Yên Tử nổi tiếng không hẳn vì ngon mà vì cây măng mang tâm linh của nhà Phật; măng Yên Tử là Măng thiêng nên đã đến Yên Tử thì phải mua măng... Mua cho mình và mua làm quà cho bạn. Bỏ tiền mua măng mà như được nhận  lộc từ non thiêng Yên Tử.

Có mua thì có bán nhiều người mua thì càng nhiều người bán. Thế là dân quanh vùng đổ xô vào rừng bẻ măng. Măng mọc như nấm mà vẫn không lại được sự chặt bẻ của con người. Trúc già chặt làm gậy chống. Măng non trúc già bán thả cửa ngay lối vào ga cáp treo ngay dọc đường đến các chùa...
Vào mùa xuân này ngồi cáp treo hay leo bộ thấy trúc xanh tươi khách bộ hành thêm sức lên đỉnh chùa Đồng. Nhưng xem kỹ thì thấy trúc không còn là rừng đã thấy những vạt đất trống với những khóm trúc lẻ loi. Có lẽ do người ta hái măng nhiều quá! Người ta chặt gậy trúc nhiều quá! Chưa kể đến hàng ngàn cách triệt hạ khác nữa!

Đã có nhiều người nói về nỗi đau này nhưng xem ra chưa có cách nào ngăn chặn hiệu nghiệm. Không biết chính quyền có nghĩ đến cách giữ rừng?

Các nhà sư các tăng ni phật tử có lời khuyên nào đối với khách thập phương: Hãy giữ lấy Trúc lâm Yên Tử?

Thương lắm Trúc lâm ơi!

More...

HUYỀN THOẠI KỲ QUAN

By hatrang

 Nguồn: Báo Quảng Ninh điện tử

                                                                                                                                                   Trần Minh

Ai cũng biết rằng cái đẹp của Vịnh Hạ Long trước hết là sự tổng hoà của đá - nước và bầu trời; là các giá trị về đa dạng sinh học địa chất địa mạo...

Tuy nhiên ít ai để ý rằng Hạ Long quyến rũ hơn đẹp hơn chính là bởi bao trùm lên di sản là những truyền thuyết những huyền thoại được hình thành lưu truyền qua bao đời nay...


Kỳ quan Hạ Long được bao bọc bởi rất nhiều truyền thuyết...


Khi nhắc đến Vịnh Hạ Long hẳn ai cũng từng đọc nghe về truyền thuyết đàn rồng xuống hạ giới để từ đó hình thành nên tên gọi Hạ Long - Rồng xuống hạ giới - Một sự đối xứng hoàn hảo với truyền thuyết Thăng Long - Rồng bay lên của thủ đô Hà Nội. Liên quan đến Rồng truyền thuyết về động Thiên Cung kể rằng vào năm nọ sau khi giúp dân ta đánh tan giặc giã vua Rồng trở về động của mình. Năm ấy trời hạn hán nặng dân tình mất mùa nhiều nên họ phải cầu cứu vua Rồng làm mưa. Bao nhiêu người đã ra đi mà không trở về. Không sợ nguy hiểm gian nan có người con gái tên là Mây quyết tâm đến động Rồng. Nàng Mây xinh đẹp đã làm xao xuyến trái tim hoàng tử Rồng và tình yêu đã giúp họ tìm đến với nhau. Đám cưới 2 người được tổ chức 7 ngày 7 đêm tại động. Chúc mừng đám cưới những chú rồng bay lượn lúc ẩn lúc hiện những chú voi con công kênh nhau nhảy múa những chú đại bàng giang rộng đôi cánh khổng lồ. Cả Nam Tào Bắc Ðẩu tóc bạc như mây cũng đến dự tiệc vui... Cảnh tượng tưng bừng náo nhiệt và vô cùng sống động đã được hoá đá và còn lưu lại động đến ngày nay.

Cùng bị chi phối bởi truyền thống hào hùng dựng nước chống giặc ngoại xâm của dân tộc Việt Nam truyền thuyết về hang Sửng Sốt kể rằng xưa sau khi đánh tan giặc Ân Thánh Gióng đã bay về trời và để lại nơi đây thanh gươm và con ngựa quý để trấn an dân chúng xua đuổi yêu quái. Hiện nay trong hang còn nhiều hình ảnh tự nhiên như là những dấu tích của trận chiến ác liệt đó; vết chân ngựa Gióng trở thành những ao hồ nhỏ xinh xinh cùng nhiều tảng đá to lớn vỡ vụn...

Giữa năm 2009 có một nhà báo Đức tên là Stefanie Bisping đã đến thăm Vịnh Hạ Long. Trở về tác giả đã viết trên tạp chí Thế Giới (Đức) như thế này: "Người Việt Nam từ lâu vẫn kể những câu chuyện thần tiên về danh thắng này những câu chuyện tình yêu bi thương hay hạnh phúc ám ảnh các hang động của Vịnh. Những câu chuyện về các cặp trai gái yêu nhau bị ngăn cấm cách trở ở các hòn đảo khác nhau để cuối cùng buồn bã hóa đá vĩnh hằng như âm thanh vang vọng trong rất nhiều hang động". Một trong những câu chuyện mà Stefanie Bisping ngầm nhắc đến đó là truyền thuyết về hang Trinh Nữ. Hang Trinh Nữ nằm trên dãy đảo Bồ Hòn cùng với hệ thống động Sửng Sốt hồ Ðộng Tiên Hang Luồn... Với các ngư dân trên Vịnh Hạ Long họ coi hang Trinh Nữ là ngôi nhà còn những đôi trai gái yêu nhau lại coi đây là biểu tượng nơi thề nguyện của tình yêu. Chuyện rằng xưa có một người con gái vạn chài xinh đẹp nhà nghèo gia đình cô phải đi làm thuê cho tên trọc phú trong vùng. Thấy cô xinh đẹp hắn ép gia đình cô gả cô làm vợ bé cho hắn cô không chịu vì cô đã có người yêu chàng trai đó đang ra khơi đánh cá. Không làm gì nổi cô tên địa chủ đã đày cô ra một đảo hoang. Trong một đêm mưa gió hãi hùng cô gái đã hoá đá. Được tin cô gặp nạn chàng trai mải miết bơi thuyền đi tìm cô. Ðến đêm dông bão ập đến khiến thuyền chàng vỡ nát. Chàng dạt lên một đảo hoang. Trong ánh chớp chàng nhìn ra phía xa và nhận ra cô gái nhưng những lời chàng gọi đã bị gió mang đi. Chàng dùng hòn đá đập vào vách núi báo cho nàng biết rằng chàng đã đến. Chàng gõ khi máu trên tay chảy đầm đìa tới khi kiệt sức và chàng hoá đá (hang Trống ngày nay). Ngày nay khi đến thăm hang Trinh Nữ bức tượng cô gái đứng xoã mái tóc dài đôi mắt đang nhìn về đất liền vẫn còn đó. Ðối diện với hang Trinh Nữ hang Trống (còn được gọi là hang Con Trai). Bức tượng chàng trai hoá đá đang quay mặt về phía hang Trinh Nữ vẫn còn. Chịu sự chi phối của truyền thuyết người Pháp xưa đã đặt cho hang cái tên Le Virgin -động của người con gái. Cùng là một câu chuyện mang màu bi thương là truyền thuyết của động Hang Hanh (thuộc TX Cẩm Phả). Đây là một hang động đẹp và dài nhất (1.300m) so với các hang động hiện có trên Vịnh Hạ Long. Chuyện xưa kể lại rằng: Xưa có ba cô gái đi biển gặp hôm trời mưa to ba cô vào hang trú mưa thấy cảnh sắc trong hang đẹp quá nên ba người càng mải miết ngắm cảnh tới lúc nước triều dâng cao ba cô gái bị mắc kẹt ở trong và bỏ mình tại hang và hoá thành thuỷ thần. Hiện nay bên ngoài cửa động phía biển có 1 miếu nhỏ gọi là miếu Ba Cô.

Ngoài những truyền thuyết tiêu biểu trên có thể nói gần như mỗi địa danh của Vịnh Hạ Long đều gắn với một truyền thuyết như núi Bài Thơ và truyền thuyết người lính đốt lửa (truyền đăng) báo hiệu giặc giã. Hang Đầu Gỗ - nơi Trần Hưng Đạo đã giấu gỗ trước khi cắm xuống sông Bạch Đằng. Bãi Cháy - nơi chiến thuyền quân Nguyên trong trận Vân Đồn -  Cửa Lục năm 1288 bị cháy dạt vào v.v...

Bên cạnh các dạng truyền thuyết trên Vịnh Hạ Long còn có những câu chuyện khiến người ta nửa tin nửa ngờ. Theo những tài liệu cũ của người Pháp ghi chép lại thì Đại úy Lagresille chỉ huy pháo thuyền Avalanche trong báo cáo của mình vào tháng 7-1897 đã thuật lại việc các thuỷ thủ nhìn thấy hai con vật kỳ dị trên Vịnh Hạ Long. Thân chúng dài khoảng 20m cổ có lông mịn bao phủ đường kính thân chừng 2m. Chúng cử động bằng cách uốn lượn như rắn. Họ bèn nạp đạn bắn nhưng khoảng cách quá xa nên không bắn trúng chỉ khiến chúng lặn sâu xuống biển. Ngày 24-2-1898 các thuỷ thủ đoàn lại phát hiện hai con vật trên trước mũi tàu. Họ bèn truy đuổi suốt 35 phút. Lúc chỉ cách khoảng 200m đại uý Lagresille nhìn rõ đầu con vật này rất giống đầu hải cẩu nhưng to gần gấp đôi. 6 năm sau vào sáng sớm ngày 12-2-1904 đại uý Peron - thuyền trưởng tàu Chateurenault của Pháp trong khi tuần tra tại khu vực hòn Con Cóc thì được báo phía trước có một mỏm đá. Peron nhìn và tin chắc đó là một con cá to bèn cho tàu tiến lại gần. Nhưng gần tới nơi thì con vật biến mất. Suốt 1 thế kỷ qua câu chuyện về những con rắn khổng lồ vẫn mãi là bí ẩn của Vịnh Hạ Long.

Có thể nói trải theo thời gian và chiều dài lịch sử những truyền thuyết và huyền thoại về Vịnh Hạ Long cứ tiếp nối được bồi đắp và truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Có những truyền thuyết gắn với lịch sử nhưng cũng có truyền thuyết hư hư thực thực nhưng mang đậm đặc trưng văn hoá Việt nên dễ dàng được mọi người tiếp nhận thậm chí cả du khách nước ngoài. Những truyền thuyết ấy nó khiến cho Hạ Long trở nên duyên dáng hơn thi vị hơn; các đảo đá tưởng như khô cứng cũng trở nên mềm mại hơn. Tất cả đã góp phần làm nên một Hạ Long đầy quyến rũ trong lòng du khách khi đặt chân đến đây chiêm ngưỡng kỳ quan.

More...

Trịnh Công Sơn - Giấc mơ Hạ trắng

By hatrang

Ở Huế mùa hạ ve kêu râm ran trên những tàn cây như một giàn hợp xướng và nắng nóng oi bức như địa ngục. Thêm vào đó còn có gió Lào. Vừa tắm xong là người đã ướt đẫm mồ hôi. Bao nhiêu nhiên liệu tích lũy tích lũy trong cơ thể đều tan ra thành nước. Những đồ vật và áo quần cũng có cảm giác như vừa rút trong lò lửa ra. Những mặt đường gần như bốc khói với nhiệt độ 42- 43 độ.



Trịnh Công Sơn và Khánh Ly


Có một mùa hạ năm ấy tôi bị một cơn sốt nặng nhiệt độ trong người và bên ngoài bằng nhau. Tôi nằm sốt mê man trên giường không còn biết gì. Và bỗng có một lúc nào đó tôi cảm thấy hương thơm phủ ngập cả căn phòng và tôi chìm đắm vào một giấc mơ như một cơn mê sảng. Tôi thấy mình lạc vào một rừng hoa trắng thơm ngào ngạt bay bổng trong không gian đó. Ðến lúc tỉnh dậy người ướt đẫm mồ hôi và tôi nhìn thấy bên cạnh giường có một người con gái nào đó đã đến cắm một bó hoa dạ lý hương trắng rất lớn. Chính cái mùi thơm của dạ lý hương đã đưa tôi vào giấc mơ kia. Giấc mơ trong một mùa hạ nóng bức.

Trong vùng tôi ở quanh đó chỉ có một nhà duy nhất trồng dạ lý hương nên tôi biết ngay người mang hoa đến là ai.

Sau một tuần lễ tôi hết bệnh. Nghe tin bố người bạn đang hấp hối tôi vội vàng đến thăm. Ông chẳng có bệnh gì ngoài bệnh nhớ thương và buồn rầu. Câu chuyện rất đơn giản. Hai ông bà đã lớn tuổi thường nằm chung trên một sập gụ xưa. Cứ mỗi sáng bà cụ thức dậy sớm và xuống bếp nấu nước sôi để pha trà cho ông cụ uống. Một buổi sáng nọ cũng theo thường lệ bà cụ xuống bếp bị gió ngã xuống bất tỉnh và chết. Mấy người con ở gần đó tình cờ phát hiện ra và đưa bà cụ về nhà một người để tẩm liệm. Sau đó chôn cất và giấu ông cụ. Tất nhiên khi ông cụ thức dậy hỏi con mẹ các con đi đâu rồi thì họ trả lời là mẹ sang nhà chúng con để chăm sóc mấy cháu vì chúng bị bệnh. Vài ngày sau vẫn chưa thấy bà về ông mới trầm ngâm hỏi các con có phải mẹ các con đã chết rồi phải không. Lúc ấy mọi người mới khóc òa lên. Từ đó ông nằm trên sập gụ một mình cơm không ăn trà không uống cho đến lúc kiệt sức và đi theo bà cụ luôn.

Câu chuyện này ám ảnh tôi một thời gian. Và sau đó tôi kết hợp giấc mơ hoa trắng mùa hạ với mối tình già keo sơn này như áo xưa dù nhầu cũng xin bạc đầu gọi mãi tên nhau để viết nên bài "Hạ Trắng".


Trịnh Công Sơn

More...